Vị trí: Member Nhóm: Member
Tham gia: 8/25/2008 Bài gửi: 11 [Points]: 33
|
Tôi quyết định viết ra chuyện của mình để mọi người có thể chia sẻ và giúp đỡ tôi. Chỉ có nói ra lòng tôi mới nhẹ nhàng đi đôi chút... Trước kia, tôi là một cô bé 17 tuổi, đầy mơ mộng và vô tư. Bố làm tổng giám đốc một công ty lớn, còn mẹ thì làm giảng viên một trường đại học. Được sinh ra trong một gia đình khá giả như vậy, lại là con một, tôi được bố mẹ yêu thương, chiều chuộng hết mực. Công việc bận rộn nên bố mẹ đi tối ngày nhưng nhà thuê những hai người giúp việc nên hầu như tôi không phải động chạm đến bất cứ công việc gì ngoài học và học.
Tôi từ nhỏ ngoan ngoãn và không ham chơi nên bố mẹ vô cùng tin tưởng và thương yêu. Gia đình thì không thiếu thốn thứ gì nên tôi được học ở một trường tốt nhất. Cái mà tôi thiếu đó là tình cảm gia đình ấm áp. Vì bố mẹ bận đi làm, thậm chí còn đi công tác dài ngày làm tôi cảm thấy rất buồn và cô độc. Mọi chuyện thay đổi từ khi lên lớp 11, lớp tôi đón một thành viên mới, đó là một cô bạn gái rất xinh và cá tính tên V. V rất thích chơi với tôi và thật nhanh chúng tôi đã trở thành một đôi bạn thân thiết. Từ ngày có V cuộc sống của tôi vui hẳn lên, tôi có một người bạn chia sẻ nhiều nỗi niềm. V thông minh và có vẻ từng trải, khác hẳn tôi - một cô bé nhút nhát vì sống trong vỏ bọc từ bé. Chúng tôi học sáng, còn buổi chiều V hay rủ tôi về nhà V học thêm. Nhà bạn ấy cũng khá giả, V cũng có người đưa đón đi học hàng ngày. Bố mẹ đã bỏ nhau, giờ V sống với mẹ, mẹ thường xuyên vắng nhà nên V cũng kêu buồn và cô độc như tôi Thời gian đầu chúng tôi học rất tốt, sau đó, tất cả những buổi chiều sau khi ngồi làm bài xong, hai đứa lại ngồi tán chuyện. Có một lần V đưa ra một cái đĩa và bảo: “Tớ cho cậu xem cái này, hay lắm!”
V mở ra, trời ơi, tôi không thể tưởng tượng được. Đó là một cái băng s*x, nhưng hai nhân vật lại là nữ. Trên màn hình có những cảnh mà một đứa như tôi chưa bao giờ biết đến. Choáng váng, tôi đã bịt mắt đi không muốn xem nữa, nhưng V nói: “Có gì đâu, tớ vẫn xem thường xuyên mà, cái này của mẹ tớ có đầy trong tủ ý”.
Mấy hôm sau, bạn ấy lại mở cho tôi xem một cái đĩa khác với nội dung tương tự, bây giờ thì tôi không còn sợ như hôm trước nữa, nhưng tôi vẫn thấy nổi đầy gai ốc, còn V thì cứ vô tư ngồi xem. Sau đó, bạn ấy đã đề nghị tôi và bạn ấy cùng làm như trong phim, tôi sợ hãi nhưng bạn ấy nói là : “Chỉ muốn thử xem cảm giác như thế nào thôi mà”. Tôi như người mộng du, để mặc cho bạn ấy điều khiển.
Cứ thế, ngày nào tôi cũng đến nhà V lấy lý do học nhóm, và ngày nào chúng tôi cũng xem phim và “thực hành” như thế. Nhiều khi thực sự tôi không muốn vì V là bạn gái thân của tôi, đôi khi tôi không hiểu mình đang làm gì nữa. Nhưng chiều nào cũng vậy, đã thành lệ, không thấy tôi, V lại gọi điện, và... tôi lại sang nhà bạn ấy .
Dần dần sức học của tôi giảm hẳn xuống, thầy cô đã gọi điện cho bố mẹ tôi để nhắc nhở. Bố mẹ đã mắng tôi rất nhiều và rất thất vọng khi thấy tôi học hành bê trễ. Tôi rất ân hận khi nhìn thấy bố mẹ buồn vì tôi. Tôi thu mình như một con ốc, không nói chuyện với ai, kể cả bố mẹ và cảm thấy đau khổ vô cùng. Chẳng có ai hiểu tôi cả. Bây giờ mẹ ở nhà nhiều hơn để giám sát tôi học hành. Rất nhiều lần tôi muốn quên đi, muốn tập trung vào học hành, nhưng cứ giở sách ra là bao nhiêu những hình ảnh đã xem lại ùa vào đầu làm cho tôi trở nên điên loạn. Những sự ám ảnh đó cứ như một ma lực kéo chân tôi đến nhà V.... Bố mẹ tôi nghi ngờ tôi bị trầm cảm nên đã đưa tôi đi trị liệu tâm lý, thậm chí đã đưa tôi đi sang nước ngoài để chữa bệnh, nhưng chẳng có kết quả gì. Vì tôi không thể nói cho bác sĩ nghe về vấn đề của mình.
Tôi muốn thoát khỏi những chuyện đó để tập trung vào học hành và muốn bố mẹ không còn phải âu sầu lo lắng cho tôi nữa. Nhưng tôi không làm được, tôi thực sự bất lực. Bạn bè thì cười chê vì một đứa con gái nhà giầu nhưng học dốt. Tôi đã nhiều lần không đến nhà V để muốn quên đi chuyện đó, nhưng V đã gọi điện doạ là sẽ nói chuyện này cho bố mẹ và bạn bè tôi biết. Tôi sợ bạn bè chê cười, khinh rẻ. Tôi sợ bố mẹ tôi sẽ đau đớn vì có một đứa con gái bênh hoạn và hư hỏng. Tôi sợ V vì V quá từng trải và ghê gớm. Tôi khinh rẻ chính tôi vì đã không giữ được mình.
Giờ thì tôi ngày càng bế tắc, những bước chân của tôi vẫn đến nhà V như mộng du. Tôi chỉ muốn chết, nhưng đã không thành vì mẹ tôi đã phát hiện ra được. Hãy làm ơn giúp tôi, hãy làm ơn nói cho tôi biết tôi phải làm gì? Tôi không biết mình sẽ phải làm gì nữa.
|